
Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông từng kiêu ngạo ấy rơi nước mắt. Nhưng với tôi, mọi thứ đã quá muộn.
Kết hôn được 5 năm thì chúng tôi đưa nhau ra tòa. Ngày ly hôn anh ta ký đơn với vẻ mặt hớn hở như vừa trút được gánh nặng. Tôi nhìn chồng mình, người từng thề nguyện đầu ấp tay gối khoác vai cô nhân tình trẻ đẹp ngay trước tòa, tim tôi thắt lại. Anh ta nghĩ rằng bỏ vợ, bỏ con, dồn tiền cho bồ là sẽ sống cuộc đời sung sướng sao? Tôi im lặng, nhưng trong lòng đầy căm phẫn.
Chúng tôi từng có gia đình hạnh phúc, ít nhất là tôi tưởng vậy. Anh làm kinh doanh, tiền bạc rủng rỉnh. Nhưng khi giàu có anh thay đổi. Những bữa cơm gia đình thưa dần, thay bằng những buổi tiệc tùng và những tin nhắn lén lút. Tôi phát hiện anh ngoại tình khi thấy tài khoản chung bỗng vơi đi hàng trăm triệu không lý do. Truy hỏi anh không chối mà còn thản nhiên: “Anh yêu cô ấy. Cô ấy trẻ, cô ấy hiểu anh hơn em.” Câu nói như nhát dao cứa vào tim tôi. Vậy còn những năm tôi ở bên anh, sinh con, chăm sóc bố mẹ anh, hy sinh công việc riêng để lo gia đình tất cả chẳng là gì sao?
Đỉnh điểm là khi anh đòi chia tài sản, đưa tiền cho nhân tình mở công ty. Anh bảo tôi: “Chúng ta ly hôn đi, để ai cũng tự do.” Nước mắt tôi rơi, nhưng tôi ký. Không phải vì hết yêu, mà vì tôi không muốn van xin một người đàn ông đã phản bội. Anh ra khỏi tòa án, cười hớn hở ôm bồ đi ăn mừng như thể thắng một cuộc chiến. Thế nhưng đời đâu dễ như anh tưởng. Chỉ vài tháng sau, công ty của anh thua lỗ nặng. Dự án bị hủy, đối tác quay lưng, nhân tình trẻ kia không hề đỡ đần mà còn “cao chạy xa bay” ôm tiền biến mất. Tôi nghe tin qua bạn bè: anh phải bán xe, bán nhà để trả nợ, nửa đêm còn ngồi quán nhậu một mình, say khướt.
Tôi tự hào vì mình đủ mạnh mẽ để bước qua nỗi đau và không để người đàn ông phản bội ấy điều khiển cuộc đời mình nữa. Tôi cũng nhận thấy một bài học đắt giá. Không đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác. Không bao giờ quên quả báo không đến ngay, nhưng nó sẽ đến.
