Tôi đi xuất khẩu lao động nhưng chồng ở nhà sống như v:ợ ch:ồng với chị gái tôi, khi tôi về thì chị đã có b:ầu được 3 tháng

Ngày tôi đặt chân xuống sân bay sau hơn ba năm đi xuất khẩu lao động, trong lòng chỉ có một niềm vui duy nhất: được gặp lại chồng và người. Tôi góp từng đồng gửi về, xây dựng căn nhà mới khang trang, nghĩ bụng về rồi vợ chồng sẽ bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp hơn.
Nhưng ngay từ khi bước chân vào nhà, tôi đã thấy có điều gì khác lạ. Ánh mắt của chị gái tôi – người mà tôi tin tưởng nhất, người ở cùng chồng tôi để “giúp đỡ chăm sóc nhau” – tránh né. Tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng nhìn thẳng vào mắt tôi.
Đêm nay, khi cả nhà đi ngủ, tôi nghe tiếng chị khóc trong phòng. Linh cảm mách bảo có chuyện gió lành, tôi đưa cửa bước vào thì chết tĩnh lặng: Bụng chị gái tôi đã nhô cao, rõ ràng là mang thai.
Tôi nhẹ nhàng, tay chạy bần bật:
“Chị… chị… bé trong bụng… là của ai?”
Chị tôi bật khóc nức, còn chồng tôi quỳ xuống xuống:
“Anh xin lỗi… Tất cả đều là lỗi của anh. Anh đã sai… là anh với chị em…”
trái tim tôi như bị xé thành từng mảnh nhỏ. Cả gia đình bàng hoàng. Mẹ tôi đã phải trả tiền. Hàng xóm bàn xoan xao lãng, ai cũng nhức mũi dùi về phía tôi – kẻ đi làm xa để rồi mất cả chồng chồng chị ôm.
Tôi không biết nên trách ai hơn – chồng tôi, kẻ phản bội? Hay chị gái tôi, người máu mủ nhưng lại giẫm đạp lên hạnh phúc của em?
Cơn giận dữ, thùng xúc tiến lên ngọt ngào, tôi hét lên giữa đêm:
“Hai người… đã g.iết ch.ết tôi rồi!”
Trong lúc giải quyết, cả nhà ngạt thở, bầu không khí đặc quánh bởi sự phản bội. Chị gái ôm khóc, chồng tôi trả thù không nhìn. Còn tôi, tôi thấy mình lạc lõng ngay trong ngôi nhà mà ba năm qua tôi đổ mồ hôi, nước mắt để xây dựng.
Câu chuyện chưa biết sẽ đi về đâu – trẻ con trong bụng kia là sự thật không thể bỏ qua. Tôi đứng giữa lựa chọn cay đắng: tha thứ và chấp nhận sự thanh thản của số phận, hay dứt khoát đi, bỏ lại tất cả để giữ lại lòng tự trọng cuối cùng của mình.
Tin chị gái tôi có bầu với chồng tôi nhanh chóng lan ra khắp họ hàng. Không có dụng cụ nào ở nhà cũng như có bão tố. Bố mẹ tôi gọi cả hai bên gia đình lại để trình chiếu, ai ai mặt căng thẳng như dây đàn.
Bố trí bàn điều khiển lớn của tôi:
“Hai con làm chuyện tài trời, còn ra thể thống gì nữa? Thế thì sau này người ta nhìn mặt gia đình thế nào?”
Mẹ tôi thì khóc, vừa ôm tôi vừa ngọt ngào:
“Con ơi, mẹ xin lỗi. Lỗi tại mẹ để chị con ở cùng… Mẹ không ngờ ra nông nỗi này.”
Chị tôi ôm bầu, mặt vừa khủng khiếp vừa tuyệt vọng. Chồng tôi thì im lặng, bình thản mặt lên.
Cả hai bàn họ đều rối loạn lên. Người bảo phải bắt chị tôi bỏ con nhỏ để không còn vết nhơ. Người thì nói đã thành hình thì không nên giết oan nghiệp.
Tôi ngồi đó, xin vui lòng lộn xộn. Mỗi lời nói như một nét dao cứ vào tim. Tôi hét lên:
“Tại sao mọi người cứ bàn chuyện cái kia kia? Còn tôi thì sao? Hạnh phúc của tôi thì ai trả lại? Ba năm tôi cày cuốc xứ người, để đổi lấy sự phản bội này sao?”
Cả phòng im phắc. Bố trí tôi để kiểm tra đầy đủ:
“Anh muốn sao thì nói đi! Đám cưới chị hay giữ em? Đừng nhồi thêm nữa!”
Tôi run run, gắn bắp:
“Con xin lỗi… Con chỉ yêu vợ, nhưng… nhưng đứa trẻ này là máu mủ…”
Chị tôi gảy lên:
“Tôi không bỏ! Dù thế nào tôi cũng không bỏ tôi!”
Không có khí nổ. Họ hàng chia phe, lời qua tiếng lại, ai cũng rực lửa. Tôi đứng dậy, đôi mắt đỏ trầm, giọng lạnh lẽo:
“Được. Nếu chị đã muốn giữ con thì chị giữ cả chồng em luôn. Em không còn gì để nói.”
Tôi bỏ ra ngoài, trời đêm mưa như trút. Sau lưng là tiếng mẹ khóc lòng, tiếng ồn ào vang dội. Còn tôi, từng bước đi trong mưa, thấy mình rơi xuống hố sâu không đáy – nơi mà sự phản bội, tình thân, tình yêu, tất cả hòa vào nhau thành một vết thương không bao giờ lành.