Bố mẹ ngoài 80 tu;;ổi mà vẫn phải ra tòa vì con trai kiện đòi đất, ông bà đều đau ốm quanh năm, đi đứng còn không vững vậy mà

Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải ngồi trong phòng xử án, nhìn hai con người đã ngoài tám mươi tuổi — lưng còng, tóc bạc trắng — đứng trước vành móng ngựa… không phải vì tội ác gì, mà vì chính đứa con trai ruột của họ kiện ra tòa.
Nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ tôi cũng sẽ giống nhiều người: nghe qua rồi thở dài, lắc đầu, cho là “chuyện nhà người ta”.Nhưng khi chuyện đó xảy ra ngay trong gia đình mình… mọi thứ không còn đơn giản như vậy nữa.Trên tôi là anh trai — Hoàng.
Anh hơn tôi tám tuổi, là “niềm tự hào” của cả gia đình suốt một thời gian dài. Ngày anh thi đỗ đại học, bố tôi đã mổ lợn ăn mừng, còn mẹ thì đi khoe khắp xóm. Cả cuộc đời lam lũ, bố mẹ tôi luôn tin rằng chỉ cần nuôi được anh thành đạt, sau này họ sẽ “có chỗ dựa”.
Tôi thì khác.
Tôi học vừa phải, lấy chồng sớm, cuộc sống bình thường. Trong mắt bố mẹ, tôi là đứa “ổn định”, còn anh Hoàng mới là người “làm nên chuyện”.
Và đúng là anh đã làm nên chuyện thật.
Ra trường, anh ở lại thành phố, làm ăn, lấy vợ. Những năm đầu, anh gửi tiền về đều đặn, mỗi lần về quê đều mua quà cáp đầy đủ. Bố mẹ tôi tự hào lắm, đi đâu cũng nhắc đến con trai như một tấm gương.
Nhưng rồi… mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Sau khi lấy vợ, anh về quê thưa dần.
Lý do ban đầu là bận công việc.
Sau đó là vì con nhỏ.
Rồi dần dần… không còn lý do nữa.
Mỗi lần mẹ gọi điện, anh thường nói qua loa:
“Con đang họp.”
“Để hôm khác nhé mẹ.”
“Con bận lắm.”
Mẹ tôi ban đầu còn thông cảm. Nhưng càng về sau, bà càng buồn.
Có lần, bà nói với tôi:
“Không biết nó bận đến mức nào mà một cuộc gọi cho mẹ cũng không có thời gian…”
Tôi chỉ biết im lặng.
Bố mẹ tôi già đi rất nhanh.
Bố bị tai biến nhẹ, đi lại khó khăn. Mẹ thì đau khớp, mỗi lần trở trời là không thể đứng dậy nổi.
Tôi sống gần đó nên thường xuyên qua lại chăm nom. Chồng tôi cũng không khá giả gì, nhưng luôn ủng hộ tôi phụ giúp bố mẹ.
Còn anh Hoàng… vẫn “bận”.
Có lần, bố tôi nhập viện.
Tôi gọi cho anh:
“Anh về đi, bố yếu lắm rồi.”
Anh im lặng vài giây, rồi nói:
“Anh đang có hợp đồng lớn, không bỏ được.”
Tôi cắn răng:
“Vậy anh chuyển ít tiền về, em lo viện phí.”
Anh đáp:
“Tháng này anh kẹt.”
Tôi tắt máy.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy… mình không còn anh trai nữa.
Chuyện đất đai bắt đầu từ đó.
Mảnh đất nhà tôi đang ở là đất của ông bà để lại. Bố mẹ tôi sống ở đó cả đời, nuôi hai anh em tôi khôn lớn.
Trước đây, bố mẹ từng nói sẽ để lại cho anh Hoàng, vì “con trai phải có đất thờ cúng tổ tiên”.
Tôi không ý kiến.
Nhưng mọi thứ thay đổi khi anh bắt đầu ít quan tâm đến gia đình.
Một lần, mẹ tôi nói:
“Hay là sau này chia đôi, cho cả con Hạnh một phần. Nó ở gần, chăm sóc mình suốt…”
Bố tôi gật đầu.
Nhưng họ chưa kịp làm gì thì… anh Hoàng biết chuyện
Anh về quê một cách đột ngột.
Lần đầu tiên sau gần một năm.
Nhưng không phải để thăm bố mẹ.
Anh bước vào nhà, không chào hỏi gì nhiều, nói thẳng:
“Con nghe nói bố mẹ định chia đất?”
Mẹ tôi sững lại.
“Ờ… thì… mẹ chỉ nói vậy thôi…”
Anh cắt ngang:
“Đất này là của con.”
Không khí trong nhà chùng xuống.
Tôi đứng ở góc, cảm thấy lạnh sống lưng.
“Bố mẹ đã nói từ trước rồi.” — anh tiếp tục — “Giờ không thể đổi.”
Bố tôi chống gậy, đứng dậy:
“Ngày trước khác, bây giờ khác…”
“Khác gì?” — anh gằn giọng.
“Khác là… con không còn ở đây. Con cũng không chăm sóc bố mẹ…”
“Thì con gửi tiền!”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười không kìm được.
“Anh gửi tiền lúc nào vậy?”
Anh quay sang tôi, ánh mắt đầy khó chịu:
“Việc nhà này không đến lượt em xen vào.”
Tôi bước lên.
“Nhà này cũng là nhà tôi.”
Cuộc cãi vã hôm đó kết thúc bằng việc anh bỏ đi.
Nhưng tôi biết… chuyện chưa dừng lại.
Và đúng như vậy.
Một tháng sau, bố mẹ tôi nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Nguyên đơn: Nguyễn Văn Hoàng.
Bị đơn: bố và mẹ tôi.
Nội dung: tranh chấp quyền sử dụng đất.
Tôi cầm tờ giấy mà tay run lên.
Mẹ tôi ngồi phịch xuống ghế, mắt trống rỗng:
“Nó… kiện mình thật à?”
Bố tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ quay mặt đi.
Ngày ra tòa.
Tôi đi cùng bố mẹ.
Hai người già yếu, phải có người dìu mới bước được vào phòng xử.
Còn anh Hoàng… ăn mặc chỉnh tề, đi cùng luật sư.
Trông anh rất… đàng hoàng.
Đàng hoàng đến mức khiến tôi thấy xa lạ.
Phiên tòa bắt đầu.
Luật sư của anh trình bày rất rõ ràng: mảnh đất này trước đây bố mẹ đã hứa cho anh, có người làm chứng. Việc thay đổi là không hợp lý.
Bố tôi được hỏi.
Ông đứng lên, tay run run:
“Đúng là tôi từng nói vậy… nhưng lúc đó con tôi còn quan tâm đến gia đình…”
Cả phòng xử im lặng.
“Mấy năm nay… nó không về, không chăm sóc… tôi già rồi… tôi cần người ở bên…”
Giọng ông nghẹn lại.
“Tôi chỉ muốn… chia cho đứa nào có tình…”
Một câu nói… khiến nhiều người cúi đầu.
Đến lượt anh Hoàng.
Anh đứng lên, giọng rõ ràng:
“Con vẫn là con của bố mẹ.”
“Việc con không về thường xuyên là vì công việc.”
“Nhưng điều đó không có nghĩa là bố mẹ có thể tước quyền của con.”
Tôi không nhịn được nữa.
Tôi đứng bật dậy:
“Quyền gì? Quyền làm con à?”
Cả phòng xử xôn xao.
Thẩm phán nhắc nhở tôi giữ trật tự.
Nhưng tôi không dừng lại.
“Anh có biết bố nằm viện bao nhiêu lần không?”
“Anh có biết mẹ đau đến mức không tự đi được không?”
“Anh có biết… những lúc đó, ai ở bên họ không?”Anh nhìn tôi.
Không nói gì.
Tôi cười chua chát:
“Anh chỉ biết đất. Đúng không?”
Phiên tòa kéo dài.
Cuối cùng, tòa quyết định tạm hoãn để xem xét thêm.
Nhưng điều khiến tôi không thể quên… không phải là phán quyết.
Mà là khoảnh khắc sau khi phiên tòa kết thúc.
Mẹ tôi bước đến trước mặt anh Hoàng.
Bà không khóc.
Không trách.
Chỉ hỏi một câu:
“Con kiện mẹ… con có thấy đau không?”
Anh im lặng.
Mẹ tôi gật đầu, như đã hiểu.
“Ừ… chắc là không.”
Rồi bà quay đi.
Lưng còng hơn… rất nhiều.
Sau phiên tòa đó, bố tôi đổ bệnh nặng.
Ông nằm liệt giường.
Có lần, ông nắm tay tôi, nói nhỏ:
“Đừng để nó về chịu tang…”
Tôi sững người.
“Bố…”
“Bố không muốn nhìn thấy nó… trong ngày cuối…”
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Chỉ biết… tim mình đau như bị ai bóp nghẹt.
Chuyện của gia đình tôi lan ra khắp xóm.
Người thì trách anh Hoàng bất hiếu.
Người lại nói bố mẹ tôi không công bằng.
Có người còn bảo:
“Đã hứa thì phải giữ lời.”
Tôi không tranh cãi.
Vì tôi biết… mỗi người sẽ nhìn theo cách của họ.
Còn tôi…
Tôi chỉ nhớ hình ảnh hai người già đứng trước tòa, run rẩy vì chính đứa con mình sinh ra.
Tôi không biết ai đúng, ai sai về mặt pháp lý.
Nhưng về tình…
Có lẽ, chúng tôi đã mất nhau từ rất lâu rồi.
Không phải từ ngày ra tòa.
Mà từ ngày… một người con bắt đầu coi cha mẹ như đối thủ.
Nếu có ai hỏi tôi bài học lớn nhất từ câu chuyện này là gì…
Tôi sẽ nói:
Đừng bao giờ dùng tình thân để đặt cược với tài sản.
Vì khi đã đưa nhau ra tòa…
Thì dù thắng hay thua…
Cũng không còn ai thực sự là người thắng nữa.